Rạng sáng, Chu Phi Phi giật mình thức giấc. Còn quá sớm, ánh ban mai chưa chuyển thành màu vàng. Cô bé ngồi dậy mở điện thoại lên thì thấy đêm qua Tề Đức Hạo có nhắn vài tin.
"Anh vừa về nhà, anh xin lỗi vì lúc chiều bận mà không nói trước. Em ngủ ngon nha!".
Đôi lông mày của cô cau lại. Chỉ vậy thôi sao? Anh ấy không nói rõ là bận việc gì, có phải là đang muốn che giấu không?
Chu Phi Phi lo lắng và có thêm chút giận dỗi nên đã không trả lời lại. Vừa hay có tin nhắn của Ngọc Lan. Sáng sớm như này chị ấy nhắn chắc chắn là có chuyện quan trọng.
"Em dậy chưa Phi Phi?"
Cô ngay lập tức trả lời.
"Rồi ạ".
Bỗng điện thoại đổ chuông. Chu Phi Phi vội bắt máy:
- Chị Ngọc Lan! Em nghe nè!
"Mới sáng đã làm phiền em như này ngại quá. Chị chỉ muốn giải thích chuyện qua trước khi đi làm thôi!"
- Dạ chị nói đi.
"Tối qua chị đã không đi ăn với Đức Hạo, giữa tụi này không có gì hết á. Em đừng nghĩ nhiều nha! Mà... hình như Tề Đức Hạo giận chị vì chị từ chối đi ăn chung rồi..."
Câu trước đá câu sau. Chị ta nói giữa 2 người không có gì, thế thì tại sao Tề Đức Hạo lại phải giận khi không được đi ăn chung? Những lời dối trá giả vờ là chân tình này đã thành công làm Chu Phi Phi lo lắng cho mối quan hệ của mình. Lần đầu tiên niềm tin của cô bị lung lay với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-da-vao-ro-anh-do-em-chua-/3704593/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.