Thẩm Dị tiến hành thẩm vấn bất ngờ Hồ Vĩnh Giang. Lời khai của ông ta về cơ bản trùng khớp với Hồ Luyến, khác biệt ở chỗ — ông ta suốt buổi chỉ lo biện hộ cho bản thân, lời nói ý tứ đều phủi sạch trách nhiệm, như thể mọi lỗi lầm đều do Hồ Luyến gây ra.
Thẩm Dị hỏi: “Nếu ông ghét con gái mình đến thế, sao không báo cảnh sát? Nó suýt nữa thì giết ông đấy.”
Hồ Vĩnh Giang sững người. Có vẻ như ông chưa từng nghĩ đến vấn đề này, còn phản bác ngược lại: “Ai nói tôi ghét nó?”
Thẩm Dị cười lạnh. Trong mắt anh, Hồ Vĩnh Giang rất đáng nghi, lập tức đưa ông ta tạm giam. Ngay trong đêm, anh cũng huy động cảnh lực, tiến hành rà soát toàn bộ khu vực.
Đêm hôm đó hỗn loạn vô cùng.
Tuyết đã tan gần hết, khắp nơi chỉ còn lại bùn lầy. Thẩm Dị đứng bên đường, ánh mắt mông lung vô định — anh cảm thấy từng ngôi nhà quanh đây như những hang quỷ, đã cướp mất người anh yêu.
Một chiếc xe rác chầm chậm lăn bánh từ xa tới. Anh đứng yên bất động, may mà có Tiểu Ngũ bên cạnh kịp đẩy anh sang bên.
“Đội trưởng Thẩm, anh về nghỉ chút đi?” Tiểu Ngũ nhìn anh như vậy, trong lòng khó chịu, chẳng biết khuyên sao cho phải.
Thẩm Dị lắc đầu, “Tôi không đi.”
Rạng sáng 5 giờ, cuộc rà soát kết thúc.
Không thu được gì cả.
Thẩm Dị vẫn giữ vẻ bình tĩnh, như đã sớm lường trước được kết quả này. Anh dặn Tiểu Ngũ tiếp tục truy lùng tung tích Lỗ Cường.
“Còn anh thì định
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274912/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.