Hồ Luyến rõ ràng bị dọa cho không nhẹ, cứ nức nở không ngừng. Trong lòng Thẩm Dị sốt ruột, chỉ muốn nhanh chóng làm rõ mọi chuyện nên không còn kiên nhẫn, nói thẳng: “Đi thôi.”
“Đi đâu?” Hồ Luyến ngước mắt nhìn hai người đàn ông cao lớn, hoang mang nói: “Tôi muốn về nhà.”
“Chúng ta đến nhà cô.”
Thẩm Dị giữ chặt cô, bước đi nhanh như gió, chẳng thèm để ý Hồ Luyến bị kéo đi loạng choạng. Anh vung tay vạch tung dây phong tỏa hiện trường, rồi quay đầu dặn Tiểu Ngũ: “Kiểm tra lại toàn bộ camera giám sát quanh đây, kéo dài thời gian truy xuất. Người hay xe nào khả nghi, tuyệt đối không được bỏ sót.”
“Rõ!”
Tiểu Ngũ không dám chậm trễ, lập tức quay về đội.
Lo sợ hiện trường lại bị phá hoại, Thẩm Dị dẫn Hồ Luyến vào phòng ngủ. Anh cố tình không đóng cửa, để mở toang, giảm bớt áp lực tâm lý cho cô.
Đầu óc Hồ Luyến vẫn còn mơ màng, ánh mắt bị thu hút bởi những ký hiệu trên sàn phòng khách — phấn đỏ, phấn trắng vẽ thành những vòng tròn với hình dạng khác nhau, bên cạnh còn dán cả nhãn.
“Cái này là gì vậy?” Cô đứng bật dậy. “Sao nhà tôi lại có mấy thứ này?”
protected text
Cô nhìn anh, không dám hỏi gì thêm.
Thẩm Dị kéo ghế ngồi xuống, cả người căng như dây đàn, cằm lún phún râu xanh. Rõ ràng trông rất tiều tụy, nhưng đôi mắt lại lóe lên ánh sáng sắc lạnh khiến người ta khiếp sợ.
Anh hít sâu, không ngừng ép mình bình tĩnh lại: “Tôi hỏi lại lần nữa, cô và Lương Nguyệt thật sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274911/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.