Trời vừa hửng sáng, Thẩm Dị đã dậy. Lương Nguyệt vẫn nằm nghiêng nhắm mắt, chờ anh đến hôn mình. Đợi anh rời khỏi rồi, cô mới ngồi dậy, nửa nằm nửa ngồi dựa vào đầu giường.
Trong phòng ấm áp, cửa sổ mờ đi vì lớp sương trắng, làm nhòe cảnh vật bên ngoài.
Lương Nguyệt bỗng tò mò — trong một năm, mùa nào xảy ra nhiều vụ án nhất? Cô chỉ mong có thể bình an vượt qua mùa đông năm nay.
Đúng mười giờ, Thẩm Dị nhắn tin báo ra ngoài một chuyến. Lương Nguyệt vội vàng gõ chữ: “Anh nhớ cẩn thận đấy.”
Thẩm Dị trả lời: “Ừ.”
Lương Nguyệt nhìn chăm chăm vào khung chat, lại cảm thấy bất lực. Cô tin vào năng lực của Thẩm Dị, tin anh có thể tự bảo vệ mình, nhưng cuộc sống đầy rẫy những bất ngờ, con người đâu phải toàn năng.
Cô muốn bảo vệ anh, muốn đi sau lưng anh, nhưng khổ nỗi anh là cảnh sát, lại nhạy bén như thế, e là chưa đi nổi quá nửa con phố đã bị phát hiện rồi.
Hiện tại, Lương Nguyệt chỉ mong tất cả những lời Khương Bách nói đều là lời tức giận nhất thời. Mong anh ta còn giữ được chút lý trí, và còn chút sợ hãi với hậu quả.
Khoảng mười một giờ, Lương Nguyệt đang dọn dẹp phòng làm việc thì bất ngờ nhận được cuộc gọi từ Hồ Luyến.
“Chị Lương Nguyệt, chị bận không?” Hồ Luyến hình như đang ở ngoài, tiếng nói bị gió thổi lẫn đi.
“Có chuyện gì không?” Lương Nguyệt đặt khăn lau xuống, nói: “Chị rảnh.”
Cô rảnh đến mức mỗi ngày đều toàn nghĩ linh tinh.
Hồ Luyến hỏi: “Chị vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274906/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.