Ngoài hành lang liên tục vang lên tiếng bước chân, khi xa khi gần rồi dần biến mất. Một chút ánh sáng ấm áp xuyên qua khe cửa, chiếu lên cổ Thẩm Dị đẫm mồ hôi, tạo nên vẻ quyến rũ bóng bẩy. Anh tựa trán vào tường, nhắm mắt, cả người khẽ run lên.
Cơ thể như bị xé làm đôi, nửa là đắm chìm, nửa là lý trí.
“Đủ rồi, đủ rồi…” Thẩm Dị khàn giọng, cánh tay nổi gân xanh đột nhiên siết chặt.
Lương Nguyệt thuận thế đứng lên, kề sát tai anh: “Muốn nhìn không? Anh thích mà, đúng không? Em có thể…”
Thẩm Dị không đáp, tay anh che lên môi cô, lau đi từng chút từng chút một, ngắt lời cô bằng cách thô bạo mà dịu dàng. Anh mím môi, giúp cô chỉnh lại quần áo, kéo khóa lên đến tận cổ, rồi dắt cô ra ngoài.
Cả hai lấy lại bình tĩnh trên xe, nhưng vừa bước vào thang máy, cơ thể lại như bị châm ngòi. Trong không gian kín, tấm gương lạnh lẽo phản chiếu hình ảnh nóng bỏng. Lương Nguyệt bị ép vào gương, môi nóng bừng, hơi thở cũng trở nên bỏng rát và dính chặt.
Khi cửa thang máy vừa mở, Thẩm Dị lập tức kéo cô vào nhà.
Trong nhà không bật đèn, chỉ có ánh đèn neon từ ngoài cửa sổ hắt vào. Lương Nguyệt mệt mỏi nằm sấp trên sofa, nước mắt lặng lẽ rơi.
Thẩm Dị thô bạo, mãnh liệt, một tay ghì chặt eo cô khiến cô không thể nhúc nhích. Tiếng nức nở nơi cổ họng cô không biết là khoái cảm hay đau đớn.
“Anh làm em đau à?” Thẩm Dị thở dốc hỏi, nhưng không hề giảm lực.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274905/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.