“Cho em, em cũng không cần, đàn ông con trai mà đi ăn tổ yến gì chứ.” Thẩm Dị quay đầu, nhìn về phía Lương Nguyệt, “Là cho em đấy.”
Lương Nguyệt cảm giác má mình nóng ran, mọi ánh mắt đều dồn về phía cô. Cô nên nói vài lời cảm ơn, nhưng lại chẳng thể mở miệng được, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác thất vọng với chính mình. Quả nhiên cô chẳng được ai thích, ăn nói vụng về, chẳng biết nói lời hay ý đẹp.
May mà trong lòng đang ôm Mộng Mộng, hai người chạm mắt nhau, tò mò nhìn đối phương. Đây là lần đầu tiên cô ôm một bé gái nhỏ nhắn mềm mại như vậy, cổ bé còn vòng lấy tay cô.
“Thôi nào, chúng ta nên về nhà rồi. Không về là mẹ lo đấy.” Thẩm Triệt lên tiếng, vươn tay về phía Lương Nguyệt, cô lập tức trao Mộng Mộng qua.
“Chú út tạm biệt ạ.”
“Tạm biệt. Đi đường cẩn thận nhé.” – Thẩm Dị nói.
“Thím tạm biệt!” – Mộng Mộng vẫy tay với Lương Nguyệt.
“Tạm biệt.”
Một lớn một nhỏ nhanh chóng rời đi, Thẩm Dị nắm tay Lương Nguyệt quay trở về. Về tới nhà, anh đưa túi quà cho cô, “Mẹ anh rất thích em.”
Nói xong mới nhận ra mình lỡ lời.
Lương Nguyệt lập tức đổi sắc mặt, “Anh biết bà từng đến à?”
Thẩm Dị thẳng thắn thừa nhận, “Ban đầu không biết, sau đó thì có.”
“Biết bằng cách nào?”
“Làm nghề này của bọn anh, một chút manh mối cũng không qua mắt được. Anh không cố ý giấu em, lúc đó anh đã hỏi rồi, em không muốn nói, anh cũng không tiện vạch trần.” Thẩm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274907/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.