Con người ai cũng có ham muốn.
Có lẽ vì từng thiếu thốn quá lâu, trong xương tủy Khương Bách luôn tồn tại một cơn đói khát không đáy với quyền lực và địa vị. Cái gì cũng muốn nắm lấy, chẳng bao giờ biết dừng lại.
Lương Nguyệt hiểu, lúc này có nói gì cũng vô ích. Cô đỡ anh quay lại, im lặng lái xe đến trước cổng bệnh viện huyện.
Mắt cá chân của Khương Bách bị thương nghiêm trọng, anh ta nằm ngửa trên giường bệnh. Bác sĩ dùng kéo cắt ống quần của anh, lưỡi kéo kim loại rạch qua lớp vải, âm thanh xé rách vang lên khiến Lương Nguyệt cũng khẽ run người.
Cô đứng cách đó không xa, nước mưa dưới chân đọng thành vũng, bị một cô lao công kéo tay ra ngoài:
“Ôi chao, đừng đứng lung tung thế. Đi vệ sinh đi, nhanh.”
Lương Nguyệt bị đẩy nhẹ vào nhà vệ sinh, cởi áo quần trong buồng riêng, vắt khô từng món rồi mặc lại. Vừa ra ngoài liền gặp một y tá gọi với:
“Cô ơi, đến quầy đóng viện phí đã.”
Cô bước theo, hỏi:
“Có nghiêm trọng lắm không?”
“Cô đi hỏi bác sĩ ấy.”
Bác sĩ nói xương Khương Bách bị vỡ, cần phẫu thuật. Nhưng vết thương gặp mưa nên có dấu hiệu nhiễm trùng, phải chống viêm theo dõi trước, chưa thể mổ ngay.
Lương Nguyệt ngồi bên cạnh nhìn anh truyền nước. Cả người cô vẫn ướt sũng, muốn rời đi nhưng lại sợ anh gặp chuyện, đành chờ đến khi anh ngủ thiếp đi.
Khoảng nửa tiếng sau, Khương Bách cuối cùng cũng nhắm mắt.
Ngoài trời đã tạnh mưa, Lương Nguyệt bắt xe đến thẳng tiệm kim khí. Cô vốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274895/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.