Lương Nguyệt sững người trước câu hỏi của Khương Bách, phản xạ đầu tiên của cô là nghĩ tới Phùng Vệ — ngoài hắn ra thì còn ai có thể mách lẻo chứ? Nhưng nếu là Phùng Vệ, thì làm sao hắn biết được? Chẳng lẽ trong căn phòng đó thực sự có lắp camera giám sát? Da đầu cô tê rần, cổ họng như mắc một chiếc gai nhỏ, âm ỉ đau.
Khương Bách bề ngoài có vẻ bình tĩnh, nhưng giọng điệu lại ráo riết không buông tha: “Làm rồi à?”
“Anh đừng thế.” Lương Nguyệt nhìn con đường phía trước, lòng dâng lên cảm giác vô lực như đang lái xe trên một con đường không có điểm dừng. “Giờ điều quan trọng là đến bệnh viện.”
Khương Bách bật cười lạnh: “Rốt cuộc là làm hay không làm?” Giọng anh ta cao lên, “Trả lời đi.”
“Anh bình tĩnh chút.” Lương Nguyệt dịu giọng, cô không muốn cãi nhau với anh ta.
“Làm rồi, hay chưa?”
Lương Nguyệt im lặng.
Khương Bách lặp lại: “Làm rồi, hay chưa?” Anh ta ngừng vài giây, ánh mắt giận dữ khóa chặt vào gò má cô, “Đã sướng chưa?”
Lương Nguyệt nuốt nghẹn, gọi tên anh: “Khương Bách.”
Tiếng thở hòa lẫn trong tiếng mưa, nặng nề rơi xuống. Cô sợ anh mất kiểm soát, chỉ dám nhẹ nhàng nói: “Anh đừng như vậy. Đợi gặp bác sĩ rồi chúng ta nói tiếp.”
“Nhưng tôi muốn nói bây giờ.”
Lương Nguyệt liếc nhìn gương chiếu hậu, khẽ “ừ” một tiếng, tay nắm chặt vô lăng, tim như treo lơ lửng nơi cổ họng.
Một giây, hai giây, ba giây…
“Đcm!” Khương Bách rít lên, lưng nện mạnh vào ghế, tiếng da ghế bị cọ xát chát chúa. Nắm tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274894/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.