“Mưa kiểu này khiến người ta như mơ mộng vậy.”
Ông chủ quán than một câu, tay vừa cầm giẻ lau bàn — bàn vốn đã bóng loáng. Màn mưa dày đặc bên ngoài như tấm lụa nhàu nát, vặn xoắn cả khung cảnh phố xá thành những mảng màu mờ nhòe.
Lương Nguyệt ngồi cạnh bếp, thật sự có cảm giác mơ hồ. Hơi nóng từ nồi xộc lên mặt, còn cái lạnh lại lùa ngược từ cổ chân từng đợt.
Cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài.
Thẩm Dị và Tiểu Ngũ đang đứng sát vách tường, như hòa làm một với cái ẩm ướt và u ám xung quanh.
Lương Nguyệt không nghe được họ nói gì, nhưng trực giác mách bảo không đơn giản. Không phải lần đầu rồi — cứ mỗi lần Tiểu Ngũ xuất hiện, là Thẩm Dị lại vội vàng rời đi.
“Vội thế à?”
“Đương nhiên vội, liên quan đến mạng người mà.” Tiểu Ngũ cảm thấy đội trưởng Thẩm trước mặt dường như không còn như trước — thiếu đi sự dứt khoát thường thấy.
Thẩm Dị ngậm điếu thuốc, im lặng rất lâu mới móc bật lửa ra. Chỗ này quá ẩm, ngọn lửa nhỏ cứ bị gió hắt nghiêng ngả. Anh cúi sát vào, thuốc đã bị thấm ẩm, giấy cuốn ỉu xìu, hút cũng chẳng ra gì.
Trời xám xịt. Từng hạt mưa như chuỗi ngọc đứt dây, rơi loạn xạ. Lòng Thẩm Dị rối bời. Anh bất ngờ quay sang nhìn Tiểu Ngũ, nghi ngờ hỏi: “Cậu không phải đang lừa tôi đấy chứ?”
“Tch.” Tiểu Ngũ trợn mắt, “Làm sao được, lãnh đạo đích thân chỉ định anh vào vụ này đó.”
“Thế sao không gọi thẳng cho tôi?”
“Người làm lãnh đạo thì phải có phong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274893/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.