Câu chuyện ấy, quá nhiều người đã từng nghe qua.
Lương Nguyệt tất nhiên hiểu việc ăn táo là một ẩn dụ cho điều gì. Cô chăm chú quan sát từng cử động khi Thẩm Dị nếm thử quả táo — cắn, nhai, mút lấy nước.
Những động tác đó, mang lại khoái cảm giác quan.
Khóe môi Lương Nguyệt hơi nhếch lên, nhưng nhanh chóng đè xuống: “Em đâu phải quả táo.”
Cô không dễ mắc bẫy.
Thẩm Dị cố tình phát ra tiếng mút nhẹ, vừa cắn miếng táo vừa dán mắt nhìn cô, ánh mắt nửa cười nửa trêu, không nói gì.
Trong phòng chỉ còn lại tiếng “rắc” giòn giã và ướt át vang lên từng chặp. Cảm giác táo mọng nước cứ như một mồi nhử, khiến người ta ngứa ngáy trong lòng.
Lương Nguyệt nhìn khóe môi anh đã lấm lem, hơi thở cô cũng trở nên hỗn loạn. Nửa quả táo kia, cùng cả hột, anh cũng ăn hết. Anh đưa nửa còn lại tới trước mặt cô: “Tới lượt em.”
Lương Nguyệt nhận lấy, không né tránh ánh nhìn đầy áp lực kia, cắn một miếng.
“Chua quá,” cô nói.
Thẩm Dị biết cô cố ý, chỉ mỉm cười rồi nói: “Anh đi tắm đây.”
Anh vào phòng tắm, Lương Nguyệt liền đặt quả táo xuống, trong lòng bối rối. Cô lắng nghe tiếng nước chảy, rồi cẩn thận xếp từng quả táo lên kệ tivi, ngay ngắn, sau đó ngồi ở đầu giường chờ anh.
Thẩm Dị đi ra, nửa thân trên để trần, sợi dây chuyền trên cổ anh càng thêm nổi bật.
Lương Nguyệt nhìn từ trên xuống dưới, không giấu được niềm vui: “Em tưởng anh làm mất rồi chứ.”
Vừa lau tóc, Thẩm Dị vừa giải thích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274892/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.