Cả buổi chiều hôm đó, Thẩm Dị cứ ngồi ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào màn hình. Tiểu Ngũ gọi anh thì hoặc là không đáp, hoặc chỉ ậm ừ một tiếng chậm chạp, lông mày vẫn nhíu chặt. Dù ai nhìn cũng nhận ra anh đang thất thần, nhưng có vẻ anh chẳng bận tâm, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, như đang nghĩ ngợi điều gì.
Tiểu Ngũ ghé tai Lão Tôn thì thầm:
“Anh xem, đội trưởng Thẩm bị vụ án này hành cho thảm chưa kìa.”
Lão Tôn rung rung chân, sai Tiểu Ngũ đóng cửa sổ lại. Trời hôm nay lạnh thấu xương, độ ẩm cao, đầu gối anh ta bắt đầu ê ẩm.
Chờ người kia quay về chỗ ngồi, Lão Tôn mới hỏi:
“Cậu chắc chứ?”
Tiểu Ngũ ngớ ra, tự dưng không chắc nữa. Cậu ngoan ngoãn ngồi xuống viết báo cáo, xong xuôi mới quay đầu hỏi:
“Đội trưởng Thẩm hôm nay lái xe đúng không ạ?”
Thẩm Dị liếc cậu một cái, gật đầu.
“Trời mưa thế này, tiện thể cho em đi nhờ được không ạ?”
Thẩm Dị im vài giây, đáp:
“Hôm nay tôi có việc, cậu tự về đi.”
“Ồ, vâng ạ.”
Tiểu Ngũ vừa xoay người, lại nghe phía sau nói:
“Thôi, để tôi đưa.”
“Dạ, cảm ơn đội trưởng!”
Suốt một tuần sau đó, sáng nào trời cũng nắng chang chang, đến chiều lại trở mặt, mưa bụi giăng giăng, khiến người ta trở tay không kịp.
Thẩm Dị chỉ vừa quay người rót nước, hoặc đang nói chuyện, viết lách, là nhận ra ánh sáng trước mặt như tối sầm lại theo tốc độ có thể nhìn thấy được. Trời u ám đến mức khó chịu, tâm trạng anh cũng theo đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274896/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.