Khi con người căng thẳng, các giác quan sẽ trở nên vô cùng nhạy bén. Lương Nguyệt nghe được cả những âm thanh nhỏ nhất – đó là tiếng Phùng Vệ đang giũ áo mưa sau khi cởi ra. Cô biết rõ những bước tiếp theo của anh: lau mặt, thay dép, sau đó lên lầu gõ cửa phòng cô, ra hiệu hỏi muốn ăn gì tối nay.
Ánh nhìn của Thẩm Dị đầy áp lực khiến cô muốn giằng co như mọi khi. Nhưng ngay lập tức, cô từ bỏ ý định ấy.
Anh đã khác rồi. Trong mắt anh có một thứ mãnh liệt đầy nguy hiểm, điều mà cô chưa từng thấy trước đây. Lương Nguyệt khẽ dời mắt, gật đầu.
Thần kinh căng như dây đàn đột nhiên thả lỏng, Thẩm Dị thở hổn hển, nghiêng người tránh lối:
“Năm phút. Nếu năm phút sau em không quay lại, tôi sẽ xuống tìm.”
Lần đầu tiên anh dọa cô như vậy. Trong lòng không chắc chắn, sợ mình quá lời, nên lại bổ sung:
“Tôi có chuyện gấp muốn nói với em.”
Lương Nguyệt mở cửa, chân hơi mềm nhũn. Vừa bước xuống lầu đã chạm phải ánh mắt của Phùng Vệ. Anh giơ tay chỉ vết nước dưới sàn.
“Tôi không ra ngoài,” Lương Nguyệt nói, “có người tới mua đồ.”
Phùng Vệ gật đầu, ra hiệu ăn tối.
“Tôi không đói, anh không cần để ý đến tôi.” Lương Nguyệt quay người bước lên cầu thang. Đi được vài bậc, cô lại quay đầu nói:
“Hôm nay tôi hơi mệt, muốn ngủ sớm. Nếu không có việc gì thì đừng lên nhé.”
Phùng Vệ không phản ứng gì, cúi đầu bước vào bếp.
Trước khi vào phòng, Lương Nguyệt đứng lại vài giây trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274887/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.