Lương Nguyệt đã có câu trả lời cho mình, cô tin chắc Thẩm Dị sẽ không thực sự làm tổn thương cô. Nhưng điều đó không khiến cô trở nên liều lĩnh, trái lại, khi đối diện với anh, cô lại càng thêm bối rối, chẳng biết nên làm gì.
Giống như lúc này đây, khi nhìn thẳng vào mắt anh, trong lòng cô không hề bình tĩnh chút nào.
Thẩm Dị giục:
“Ừm? Em nói anh nghe xem nào.”
“Không có gì để nói cả.” Lương Nguyệt gạt tay anh ra, còn đuổi anh:
“Chờ mưa tạnh rồi anh đi đi.”
Thẩm Dị im lặng một lúc:
“Thế sau này bọn mình hẹn nhau ở đâu? Không thể để thằng cha dưới lầu đó biết được, đúng không? Hay gặp ở khách sạn? Hoặc anh thuê một căn hộ cạnh nhà em, làm hàng xóm của em. Đợi khi nào hắn đi câu cá thì em qua tìm anh, hoặc anh tìm em? Căn gác mái này thật ra cũng ổn phết, kín đáo.”
Anh nói thao thao bất tuyệt, Lương Nguyệt nghe mà choáng váng, mắt mở to nhìn anh như không tin nổi.
Thẩm Dị thấy cô phản ứng như vậy thì bỗng bật cười:
“Em tưởng anh đang đùa chắc? Anh nghiêm túc đấy. Với lại, em đồng ý rồi, chẳng lẽ lại định nuốt lời?”
“Anh điên thật rồi.”
Lương Nguyệt đẩy vai anh, né sang một bên.
Thẩm Dị vẫn đứng tại chỗ, nghiêng đầu hỏi với vẻ lười nhác:
“Như này có kích thích không? Em chẳng phải thích thế này à? Anh có thể chiều em.”
Lương Nguyệt khoanh tay, tỏ vẻ lạnh nhạt.
Hai người giằng co, không ai chịu nhường ai. Sau một lúc im lặng, Thẩm Dị bất ngờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274888/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.