Huyện Vọng Ngư thuộc phạm vi quản lý của thành phố Lâm. Thẩm Dị từng đến đây một lần khi đi công tác, cụ thể là tháng mấy thì anh đã quên, chỉ nhớ rằng mưa rất nhiều. Anh không thích mang theo ô, nên cả ngày phải chạy đôn chạy đáo tránh mưa.
Dựa vào tính cách của Lương Nguyệt, anh từng đoán qua vài thành phố cô có thể sẽ thích, nhưng không ngờ lại là một huyện nhỏ như thế này.
Lần này, Thẩm Dị lấy danh nghĩa là người mua để hẹn gặp và cố ý dời lịch lại một ngày.
Hai ngày sau, anh đến huyện Vọng Ngư, địa điểm hẹn là một nhà hàng trong thị trấn.
Lương Nguyệt chỉ nhắn lại một chữ “Được”. Thẩm Dị ngồi trong xe, tưởng tượng dáng vẻ cô khi thốt ra từ ấy, trong lòng nghẹn ngào không rõ nguyên do – vừa muốn gặp cô ngay lập tức, lại vừa sợ phải đối mặt.
Từ bao giờ, anh lại trở nên hèn nhát như thế.
Buổi hẹn được định vào ba giờ chiều. Anh đến sớm nửa tiếng, đỗ xe trước cửa nhà hàng, chống khuỷu tay lên vô lăng, mắt không rời khỏi dòng người qua lại trước mặt.
Đúng hai giờ năm mươi, Lương Nguyệt xuất hiện.
Ban đầu Thẩm Dị không nhận ra cô – cô ăn mặc khác hẳn ngày thường. Tóc buộc thấp sau gáy, làn da trắng mịn, không trang điểm, áo len cổ chữ V màu đen phối cùng váy dài trắng, giày đen đơn giản.
Cô cầm một chiếc ô dài bước vào nhà hàng. Hình ảnh ấy đẹp đến dịu dàng, khiến tim Thẩm Dị như thắt lại vì ghen tỵ. Cô chưa bao giờ ăn diện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274886/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.