Lương Nguyệt bước đi loạng choạng, như người say rượu, lảo đảo ra ban công. Trên ban công vẫn còn một chiếc ghế, cô co người ngồi lên đó, thẫn thờ nhìn vào màn đêm vô tận.
Thẩm Dị lau mặt, cố ép bản thân tỉnh táo lại. Anh đứng dậy đi theo, quỳ một gối xuống trước đầu gối cô, còn chưa kịp mở lời thì nghe cô hỏi:
“Bị tôi dọa rồi sao?”
“Không.” Thẩm Dị sững người một chút, rồi quả quyết đáp: “Chuyện này có gì đáng sợ đâu.”
Anh hiểu rất rõ — cô chỉ muốn dùng sự bất định của mình để đẩy anh ra xa.
Lương Nguyệt bật cười, cúi xuống nhìn anh, châm chọc:
“Cũng phải, cảnh sát Thẩm gặp bao nhiêu loại người rồi cơ mà.”
Cô đưa tay chạm vào cằm anh, như thể đang ngắm một món đồ, khẽ thì thầm:
“Chắc nhiều phụ nữ thích anh lắm nhỉ.”
“Không có.” Thẩm Dị nắm lấy tay cô, “Sao tay lạnh vậy, vào trong đi.”
“Được thôi.” Lương Nguyệt bất ngờ dễ dãi, đưa tay ra:
“Bế tôi.”
Cô thay đổi thái độ quá nhanh khiến Thẩm Dị không dám lơi lỏng cảnh giác. Anh vòng tay bế cô lên, nâng niu như trân bảo.
Anh âm thầm quan sát nét mặt cô — rất bình tĩnh, rất bình thường.
Đến bên giường, Lương Nguyệt nói:
“Tôi muốn xem TV.” Cô chỉ vào chiếc giường của anh, ý đã rõ ràng.
Thẩm Dị đặt cô xuống, chủ động tìm điều khiển:
“Muốn xem gì?”
“Tuỳ.”
Màn hình TV chớp nháy, Thẩm Dị chỉnh đến kênh phim tài liệu yên tĩnh rồi đặt điều khiển xuống, định ngồi xuống nói chuyện rõ ràng với cô.
Còn chưa kịp mở lời, Lương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274874/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.