Má cô áp sát vào cánh cửa lạnh lẽo, phía sau là…
Má dán lên tấm cửa băng giá, phía sau lại là một cơ thể ấm nóng. Lương Nguyệt bị giam cầm trong không gian chật hẹp ấy, cô cảm nhận rõ ràng lồng ngực anh phập phồng, cùng luồng hơi thở rất khẽ lướt qua vành tai.
Ghê tởm.
Hai tay Lương Nguyệt chống lên cửa, cố gắng lùi về sau. Vừa mới tạo được một khe hở nhỏ, theo một tiếng “bụp” trầm đục, hai người lại bị ép sát vào nhau không kẽ hở.
Cô đau đến nhíu mày, một tiếng rên khe khẽ tràn ra khỏi cổ họng.
“Suỵt.”
Thẩm Dị càng lúc càng quá đáng. Một chân anh mạnh mẽ chen vào giữa hai chân cô, gần như muốn ép cô dính chặt vào cánh cửa. Anh chỉ mải chú ý động tĩnh bên ngoài, hoàn toàn không phát hiện ra sự khác thường của Lương Nguyệt.
Một lúc lâu không thấy người trong lòng có phản ứng, anh mới muộn màng nhận ra có gì đó không ổn, hoảng hốt lùi lại một bước, đưa tay nâng mặt cô lên.
“Sao vậy?”
Lương Nguyệt đau đến khóe mắt ngấn lệ, liếc xéo anh mà không nói lời nào. Trong lòng thầm nghĩ: đúng là diễn xuất giỏi thật, vừa mới rời khỏi giường của người khác, quay đầu đã tỏ ra quan tâm đến cô, giả tạo, đạo mạo.
Trong đầu cô chợt lóe lên một suy nghĩ cấm kỵ, cô âm thầm tính toán thời gian.
Hóa ra anh cũng chẳng khá hơn là bao.
Đúng là càng kém cỏi lại càng thích chơi.
Thẩm Dị lúc này mới nhận ra mình làm cô bị thương, nhíu mày nhìn xuống trước ngực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274873/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.