Cả một buổi tối, Thẩm Dị như rơi vào trạng thái mất kiểm soát, hoàn toàn bất lực trước tình thế.
Môi Lương Nguyệt đỏ mọng như được tô son kỹ lưỡng, trông căng bóng đầy quyến rũ. Mỗi khi cô cất lời, đôi môi khẽ hé mở rồi khép lại, phối hợp với đầu lưỡi hồng ẩm, khiến người ta có cảm giác như bị một ngọn lửa lò nung thiêu đốt, nóng rát không thôi. Điều kỳ lạ là đôi mắt ấy lại không hề có chút nhiệt độ nào, không đỏ, không ấm. Dù trong đáy mắt như có vài tia lửa le lói nhảy múa, nhưng toàn bộ ánh nhìn lại trong suốt và lạnh lẽo như hạt thủy tinh.
Thẩm Dị bình tĩnh che giấu mâu thuẫn trong lòng—cảm thấy cô vừa nồng nhiệt lại vừa lạnh lùng.
Lương Nguyệt không rõ anh đang nghĩ gì, sắc mặt vẫn bình thản.
Dưới ánh mắt ấy, Thẩm Dị như bị mê hoặc, khẽ hỏi:
“Nếu bây giờ anh bảo em hôn anh, em có làm không?”
Lương Nguyệt chỉ suy nghĩ vài giây, rồi hỏi ngược lại:
“Anh muốn ai hôn mình?”
Thẩm Dị khẽ cười chua chát, thoáng chút thất vọng lướt qua đáy mắt. Anh không tiếp tục trò chơi nữa, rút một điếu thuốc ra châm lửa.
Chín giờ tối, Thẩm Dị nói với Lương Nguyệt:
“Lát nữa anh sẽ ra ngoài gọi điện, em cứ lên trước. Vương Chí Dũng chắc chắn sẽ bám theo em. Đừng sợ, người của chúng ta sẽ đảm bảo an toàn cho em. Em chỉ cần tùy cơ ứng biến với hắn là được.”
Lương Nguyệt hiểu rõ hàm ý của hai chữ “ứng biến” kia, gật đầu rồi lại lắc đầu:
“Nhỡ hắn không có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274875/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.