Hai người sóng bước, gió đêm nhẹ nhàng lướt qua gương mặt.
Lương Nguyệt nói:
“Anh đem mấy cái bình hoa của mình về đi.”
Thẩm Dị đáp thản nhiên:
“Em nhầm rồi, mấy cái đó không phải của anh.”
Lương Nguyệt dừng bước, ánh mắt nhìn anh có phần kỳ lạ:
“Ý anh là sao?”
“Không có gì.” – Thẩm Dị cười cười.
Đúng như cách anh nhìn nhận bản thân – có chút lầy lội, nhưng luôn biết điểm dừng, không đến mức khiến người khác khó chịu.
Bể bơi tối nay không phải ngày nghỉ, nhưng cũng khá đông người – đa số là trẻ nhỏ, cũng có vài cặp đôi trẻ.
Lương Nguyệt đứng bên mép hồ, mãi vẫn chưa xuống nước. Thẩm Dị nhìn theo ánh mắt cô, thấy một bé trai đang bám vào phao tập đạp chân, động tác vùng vẫy trông chẳng khác gì một chú cá nhỏ.
Anh nảy ra chút ý xấu:
“Em cũng muốn à? Loại đó là đồ của trẻ con đấy.”
Anh chẳng hạ giọng gì, khiến những người xung quanh đều nhìn sang.
Lương Nguyệt nóng bừng vành tai, trừng mắt cảnh cáo anh.
Thẩm Dị cười trộm, hai tay chống xuống thành bể, vỗ vỗ lên mặt gạch men:
“Xuống đi nào.”
Tay anh đặt ngay bên chân cô. Lương Nguyệt liền nhân cơ hội trả đũa, không chút do dự dẫm lên một cái, rồi như không có chuyện gì xảy ra, lặng lẽ bước xuống nước.
Cô đợi tiếng kêu đau, nhưng không hề nghe thấy. Sắc mặt Thẩm Dị cũng chẳng thay đổi gì.
Lương Nguyệt cố tình gây sự:
“Xin lỗi, vừa rồi không cẩn thận dẫm phải anh.”
Thẩm Dị khẽ bật cười, ánh mắt cười rạng rỡ, chẳng hề
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274857/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.