Bên ngoài, dòng xe cộ cuồn cuộn như sóng.
Thẩm Dị bị tiếng còi xe chói tai làm cho nhíu mày:
“Cậu thi lại bằng lái đi.”
Tiểu Ngũ bĩu môi, không dám nói linh tinh vào lúc này.
Ánh mắt thỉnh thoảng liếc sang Thẩm Dị, thấy anh thần người như đang chìm vào vụ án, bèn không nhịn được an ủi:
“Không sao đâu, từ từ điều tra. Cùng lắm thì em đi làm nội gián ở Nguyệt Yến.”
Thẩm Dị hừ lạnh một tiếng:
“Chỉ cậu thôi à?”
“Đúng đó, em đây!”
“Đi bằng cách gì? Phỏng vấn hả? Cậu có qua nổi vòng phỏng vấn không?”
“Ơ kìa,” – Tiểu Ngũ phản ứng mạnh, giọng cao vút – “Sao lại không được?”
Thẩm Dị nhìn cậu ta từ đầu đến chân:
“Mặt cậu trông chính khí thế kia, vào đó định rót rượu hay làm trai bao?”
Tiểu Ngũ bị nói đến đỏ mặt tía tai:
“Đội trưởng Thẩm, sao anh nói chuyện cay nghiệt thế?”
Lầu bầu nhỏ giọng:
“Đúng là bị chửi nhiều thành quen rồi…”
Thẩm Dị nghe rõ, nhưng lười cãi lại. Vụ án mãi không tiến triển khiến anh vốn đã bực bội, lại nghĩ đến chuyện Lương Nguyệt đi chơi với ai đó – không rõ nam hay nữ – khiến nỗi bức bối càng dâng cao.
Anh chống khuỷu tay lên cửa xe, nắm hờ tay tựa dưới cằm, lưỡng lự không biết có nên nhắn hỏi Lương Nguyệt đang ở đâu. Nhưng lại sợ hỏi rồi sẽ khiến cô cảm thấy như bị kiểm soát.
Trong lúc do dự, xe đã bò tới trước cửa đồn cảnh sát Nam Sơn.
…
Bầu không khí trong văn phòng nặng nề.
Thẩm Dị ngồi trên ghế, đầu ngón tay cầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274858/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.