Tốc độ xe chậm đến kỳ lạ.
Lương Nguyệt biết rõ viên cảnh sát này cố tình, nhưng cũng không vạch trần, chỉ lặng lẽ ngồi yên, ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ trôi qua chầm chậm.
Họ vòng vèo qua gần nửa thành phố, đến tận chạng vạng tối mới đến nơi – là một nhà hàng món ăn gia đình.
Trong phòng riêng, Thẩm Dị hỏi Lương Nguyệt muốn uống trà hay nước trái cây. Lương Nguyệt khoanh tay tựa vào ghế, đưa mắt nhìn quanh – nơi này trông chẳng rẻ chút nào. Cô lắc đầu.
“Tôi không khát.” Lương Nguyệt đáp.
Thẩm Dị gọi trà, đặt ở giữa bàn, rồi lại gọi thêm một ly nước táo, đặt bên cạnh cô.
Nhà hàng được trang trí theo phong cách Trung Hoa, rất thanh nhã và tinh tế. Trên khung cửa sổ treo hai chiếc chuông gió, bên ngoài là một khóm trúc xanh, ánh nắng xuyên qua khe lá, chiếu rải rác lên bậu cửa.
Yên tĩnh, nhẹ nhàng – đúng là một nơi thích hợp để trò chuyện.
Nhưng Lương Nguyệt lại cảm thấy giữa cô và viên cảnh sát này chẳng có gì đáng nói. Có những chuyện mập mờ thì còn giữ được nguyên trạng, một khi nói ra lại dễ trượt vào hướng không thể kiểm soát.
Cô cúi đầu nhìn mặt bàn.
Một đôi mắt khác lại đang chăm chú nhìn cô.
Thẩm Dị nhớ lại lần đầu tiên gặp Lương Nguyệt, ở một nhà hàng nọ. Lúc ấy, anh là cảnh sát, còn cô là một người phụ nữ kỳ lạ. Sau đó, cô trở thành nghi phạm, còn anh vẫn là cảnh sát.
Thân phận của họ ngày càng trái ngược.
Lương Nguyệt ít nói, luôn tạo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274852/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.