Cách gọi thân mật ấy, Thẩm Dị chỉ từng nói trong giấc mơ. Anh sợ, chỉ sợ ngay giây tiếp theo sẽ bị đẩy ra, anh không muốn nhìn thấy dáng vẻ lạnh lùng của cô, chỉ còn cách siết chặt người trong lòng hơn nữa.
Lương Nguyệt lạnh lùng nằm trong vòng tay nóng bỏng ấy. Cô nghe thấy anh nói, giọng khàn khàn: “Anh thích em.”
Cô không đáp lại.
Anh lại nói: “Anh cũng không biết vì sao, chỉ là cứ luôn nhớ đến em, muốn gặp em. Anh biết em từng có một đoạn quá khứ không tốt, nhưng mọi chuyện đều đã qua rồi. Nếu em không ghét anh, liệu có thể thử chấp nhận anh không?”
“Anh sẽ cố hết sức để bảo vệ em.”
Lương Nguyệt đã nghe qua quá nhiều những lời hứa ngọt ngào động lòng người, nên điều này chẳng còn tính là gì. Đừng nói là lưu lại dấu vết gì trong lòng, ngay cả cảm giác vui mừng cũng không có. Cô muốn bật cười giễu cợt lời hứa của anh, nhưng lại không thể thốt ra tiếng.
Cô mím môi mấy lần trong vô thức, rồi nói: “Chuyện rời đi là thật, không còn bao lâu nữa.”
Thẩm Dị hoảng hốt: “Có thể đừng đi được không?”
Lương Nguyệt lắc đầu, bất lực nói: “Cảnh sát và nghi phạm vĩnh viễn không thể nào.”
“Nhưng bây giờ đâu còn là như vậy nữa.”
Lương Nguyệt không lên tiếng.
“Được, cho dù vẫn là thân phận đó.” Giọng Thẩm Dị khàn hẳn đi. “Em biết không, cảnh sát luôn theo đuổi nghi phạm, huống hồ lại là một cảnh sát cứng đầu như anh.”
“Tôi nói là tôi sẽ rời đi!”
“Nếu anh đi cùng em thì sao?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274853/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.