Không khí ngượng ngùng bị Thẩm Dị phá vỡ đầu tiên. Anh giả vờ ho khẽ một tiếng, cằm hơi hất lên, ra hiệu nhìn xuống chân Lương Tú Chi: “Cô đừng phá hỏng hiện trường.”
Câu này vừa nói ra, người bất ngờ hơn cả Lương Tú Chi lại là Lương Nguyệt. Ánh mắt trao đổi không lời ban nãy của họ chính là muốn Thẩm Dị phối hợp dọa cho Lương Tú Chi rút lui.
Không ngờ anh thực sự hiểu được ý cô.
Lương Nguyệt lập tức phối hợp, khoanh tay liếc nhìn Lương Tú Chi vẫn đang ngơ ngác, giọng thản nhiên: “Đã nói rồi, ở đây có người chết.”
Lương Tú Chi ngơ ngác quay sang nhìn cô, như một con búp bê không có sinh khí, thậm chí ngừng cả thở.
Vài giây sau, cô ta thét lên rồi nhảy vọt ra ngoài cửa, hai tay vung loạn xạ, lảo đảo lao đến bám chặt lan can hành lang, một chân co lên dán vào chân kia, dáng vẻ thảm hại.
Thẩm Dị nhanh tay né tránh, không bị vung trúng. Anh quay sang nhìn Lương Nguyệt, vẻ mặt rất thản nhiên.
Lương Nguyệt híp mắt, ra hiệu rằng: “Vẫn chưa đủ.”
Thẩm Dị nói: “Đừng có hét nữa.”
Âm lượng không lớn, nhưng giọng trầm ổn lại có sức xuyên thấu.
Lương Tú Chi lập tức im bặt, ánh mắt hoảng sợ nhìn về phía Lương Nguyệt.
Thẩm Dị đúng là uổng phí nếu không đi làm diễn viên. Anh lại giơ chứng minh ra, nghiêm trang nói với Lương Nguyệt: “Cô Lương, mời cô theo tôi về hỗ trợ điều tra.”
Lương Nguyệt vừa gật đầu, vừa nhìn thấy sắc mặt của Lương Tú Chi càng trắng bệch, liền nói: “Cảnh sát,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274851/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.