Lương Nguyệt không thích chờ điện thoại của người khác.
Loại chờ đợi ấy về bản chất là vô vọng, nhưng lại như một sợi dây vô hình luôn kéo căng tâm trí, khiến con người chẳng thể yên lòng. Mỗi khoảnh khắc mơ hồ đều phải cầm điện thoại lên xem thử, như đang lần mò tìm một công tắc trong bóng đêm, tưởng rằng sẽ chạm được, nhưng lần nào cũng hụt hẫng.
Cô mong Thẩm Dị sẽ sớm gọi điện, để có thể sớm trả lại ân tình. Nhưng anh lại chẳng chiều ý cô.
Một chờ là ba ngày.
Sau ba ngày, Lương Nguyệt không còn đợi nữa, thậm chí bắt đầu quên mất là mình đang đợi.
Không ai gọi điện, cũng không ai đến gõ cửa. Căn nhà yên ắng đến mức tưởng như chết lặng, chỉ có bình hoa với những bông thiên điểu là còn sống động. Những cánh hoa cam đỏ như đôi cánh kiêu hãnh vươn cao, nhụy hoa xanh sẫm như chiếc mỏ chim, sắc nhọn và tinh khiết.
Khi thay nước, Lương Nguyệt bỗng có cảm giác “mỏ chim” ấy sắc bén đến mức có thể mổ được bất cứ thứ gì.
Côn trùng, thân cây, hạt giống… thậm chí cả lòng người.
Cô thật sự hy vọng bó thiên điểu này có thể hóa thành một con chim thật sự, vỗ cánh bay khỏi cửa sổ, bay qua ngàn dặm tìm đến Khương Bách, rồi mổ lấy trái tim của anh mang về.
Con người không thể không có trái tim.
Vì trái tim, Khương Bách nhất định sẽ quay lại — anh có quá nhiều ham muốn, sao có thể không cần đến mạng sống của mình? Lương Nguyệt làm ướt khăn, chuẩn bị lau đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274850/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.