Thẩm Dị cảm thấy có những lúc Lương Nguyệt giống như một đứa trẻ — thuần khiết, vô nhiễm, nên cũng mang theo chút bướng bỉnh. Sự bướng bỉnh này khiến người ta cảm thấy thú vị, đến mức dù câu hỏi có phần kỳ quặc, anh vẫn nghiêm túc trả lời.
Anh suy nghĩ một chút rồi nói: “Theo kinh nghiệm của tôi, nạn nhân chết ở cửa nhà thì phần lớn là nam giới.”
“Tại sao?”
Lương Nguyệt rất tò mò, thậm chí còn bước ra đứng ở cửa, cúi đầu nhìn xuống mặt đất một lúc rồi quay đầu lại hỏi: “Tại sao vậy?”
Lông mày cô nhíu lại.
Thẩm Dị nhìn thấy cảnh đó, bất chợt bật cười khẽ: “Có nhiều lý do lắm, cô chắc chắn muốn nghe không?”
Lương Nguyệt gật đầu.
Thẩm Dị chậm rãi bước đến, đứng đối diện với cô, anh hắng giọng nói: “Có hai tình huống. Một là bị kẻ đột nhập tấn công. Khi nghi phạm từ bên ngoài xông vào, truyền thống cho rằng đàn ông thường sẽ đóng vai trò bảo vệ và chống trả. Họ sẽ đối đầu với nghi phạm ngay tại cửa. Còn phụ nữ trong tình huống tương tự sẽ thiên về trốn vào bên trong.”
“Trường hợp thứ hai thì không phải đột nhập, mà là do người quen gây án. Vì một lý do nào đó, hai bên phát sinh mâu thuẫn, xung đột nổ ra, và lúc tiễn khách ra cửa thì leo thang thành bạo lực. Trong kiểu xung đột đối mặt này, phần lớn là đàn ông tham gia.”
Thẩm Dị vốn không thích nói chuyện công việc với người khác, nhưng khi nhìn vào mắt Lương Nguyệt, anh lại thấy việc chia sẻ như vậy cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274849/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.