Trước đây, Khương Bách từng hỏi Lương Nguyệt một câu hỏi.
Năm đó anh mười chín tuổi — cái tuổi thường bị dằn vặt bởi đau khổ, cái tuổi ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần bước qua ngưỡng cửa trưởng thành là sẽ có được tất cả.
Anh hỏi:
“Sau này chúng ta sẽ sống những ngày tốt đẹp chứ?”
Lương Nguyệt không trả lời.
Những ngày đã qua, cô luôn nhớ rõ, nhưng những ngày chưa đến thì ai biết được? Nắng trên đầu gay gắt đến mức làm mắt nhòa đi. Trong thành phố lớn phồn hoa này, họ nhỏ bé và tầm thường đến đáng thương.
Lương Nguyệt không muốn khiến Khương Bách thất vọng. Anh còn quá trẻ, tràn đầy sức sống, phía trước là cả một tương lai rộng mở.
Cô nói:
“Tương lai thế nào thì chưa biết, nhưng hiện tại tôi thấy hài lòng. Chỉ cần bản thân thấy mãn nguyện, vậy thì đó đã là ngày tốt đẹp rồi.”
Câu trả lời này khiến Khương Bách không vừa lòng, anh nhíu mày, miệng phun ra bốn chữ:
“An phận thủ thường.”
Lương Nguyệt không phủ nhận, cũng không phản bác.
Chỉ thầm nghĩ, có lẽ đến một ngày nào đó, Khương Bách cũng sẽ trở thành người giống như cô.
Cô không vội, chỉ cần chờ đợi từ từ là được.
Khương Bách rời đi rất vội, vừa sáng sớm đã phải lên đường.
Anh mang theo rất ít đồ, chỉ một chiếc ba lô đen đeo lệch một bên vai.
Trong mắt Lương Nguyệt, dáng vẻ này rất giống kiểu người không thể tiếp tục sống yên ổn được nữa, buộc phải rời nhà đi xa lập nghiệp. Năm năm, mười năm… sẽ có một ngày anh trở về, có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274843/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.