Mười giờ sáng, Lương Nguyệt mơ mơ màng màng với tay lấy điện thoại nhìn giờ. Vừa buông tay ra đã tiếp tục ngủ mê mệt.
Giấc ngủ ấy kéo dài đến ba giờ chiều. Khi tỉnh dậy, Lương Nguyệt cuối cùng cũng đã ngủ đủ, hoặc cũng có thể là đói mà tỉnh. Tóc tai rối bời, cô loạng choạng bước ra khỏi phòng ngủ, tầm nhìn vẫn còn mờ mịt, nhưng cô biết rõ trong nhà vẫn còn người khác.
Thẩm Dị cũng nghe thấy động tĩnh, từ bếp thò đầu ra: “Tỉnh rồi à?”
Lương Nguyệt quay lưng về phía anh, ừng ực uống nước, uống liền hai cốc lớn, rồi còn ợ một cái.
Cô nheo mắt nhìn anh: “Sao anh còn chưa đi?”
Thẩm Dị hơi lúng túng: “Lỡ ngủ quên mất.”
Lương Nguyệt không buồn đoán xem lời này thật bao nhiêu phần, cô siết chặt dây áo choàng ở eo, hỏi tiếp: “Không đi làm à?”
“Hôm nay tôi nghỉ.” Thẩm Dị có vẻ hơi lúng túng, chỉ vào bếp: “Tôi định xào khoai tây chua cay, được không?”
Lương Nguyệt xoay người đối diện anh, nhẹ giọng “Ừ” một tiếng.
Lúc này Thẩm Dị mới nhìn rõ trang phục của cô, vội vàng dời ánh mắt đi, không dám nhìn thêm.
Sáng sớm thức dậy, anh đã tự ý kéo hết rèm cửa trong nhà cô, nên trong phòng lúc này ánh sáng rất tốt.
Sáng sủa, trong trẻo, thậm chí có thể nhìn thấy cả bụi li ti đang bay.
Phụ nữ ở nhà thường ăn mặc khá tùy ý, Lương Nguyệt cũng không ngoại lệ.
Tấm thân uyển chuyển dưới lớp vải mỏng manh.
Thẩm Dị quay lại bếp, lúng túng một lúc mới nhớ ra phải bật bếp gas.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274844/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.