Sau khi tiễn Khương Bách đến tận cửa, viên cảnh sát vỗ vai anh:
“Sau này tìm một công việc đàng hoàng mà làm. Mấy chỗ như hội sở phức tạp lắm, cậu còn trẻ, đừng để học hư.”
Khương Bách cười cười, “Cảm ơn anh.”
Anh hơi cúi lưng, định lấy thuốc ra mời.
Viên cảnh sát khoát tay từ chối, lại nhắc thêm:
“Hút ít thôi, còn trẻ mà nghiện ngập gì cho sớm.”
Khương Bách làm như không nghe thấy, vẫn châm thuốc hút.
Đêm đã khuya, trên phố gần như không có bóng người, làn khói thuốc tan vào không khí ẩm nóng khiến người ta ngột ngạt.
Cảnh sát chịu không nổi mùi thuốc, cũng không dặn thêm gì nữa, quay người bỏ đi dứt khoát.
Khương Bách đứng nguyên tại chỗ đi qua đi lại, cúi đầu hút thuốc.
Mãi đến khi điện thoại đổ chuông, anh mới ngẩng lên, nụ cười nhẹ nở nơi khóe miệng.
Anh cố tình không bắt máy, lui về phía gốc cây long não bên đường, tựa lưng thư thái.
Anh giơ điện thoại lên nhìn màn hình, chờ chuông ngắt, rồi lại đổ chuông lần nữa.
Chờ cho bên kia sắp hết kiên nhẫn, anh mới nghe máy.
“Cậu đã nói gì với cảnh sát?”
Giọng Khương Đông Niên thở hổn hển, rõ ràng là đang rất tức giận.
“Ông đoán xem?”
Khương Bách đáp, giọng đầy ý cười, giống như một đứa trẻ tinh quái, thích dồn người khác vào đường cùng để rồi từ từ thưởng thức.
Im lặng…
Thời gian trôi từng giây từng phút.
Dù gì cũng là cha con, đều có sự nhẫn nại, nhưng “con hơn cha là nhà có phúc”, và lần này người thắng là Khương Bách.
Khương Đông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274842/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.