Khương Bách đã không còn giữ vẻ trẻ con trong cách ăn mặc—áo sơ mi trắng, quần tây đen, giày da đen. Mái tóc vẫn dài, rũ xuống u ám che khuất hàng mày đôi mắt.
Cậu ta ngồi phịch xuống ghế, tư thế buông thả, móc điện thoại ra chơi, ánh mắt không hề liếc nhìn ai.
Một cảnh sát đặt ly nước trước mặt cậu ta, trước khi ra ngoài còn nhắc nhở: “Lát nữa nhớ phối hợp cho tốt.”
Khương Bách gật đầu.
Ánh mắt Thẩm Dị dừng lại nơi đôi mắt không rõ cảm xúc kia, chậm rãi gọi tên cậu ta.
“Khương Bách, nếu tôi nhớ không lầm thì cậu tên là Khương Bách?”
Nét mặt anh rõ ràng là chắc chắn.
“Cảnh sát, anh biết tôi cơ đấy.” Khương Bách cười, “Giỏi thật, chưa thẩm vấn đã biết tên tôi rồi.”
Khóe mắt Thẩm Dị lướt qua Lương Nguyệt đang ngẩn người, không chủ động nhắc đến chuyện cũ. Cậu thiếu niên này từng nói mình không quen ai ở tầng dưới, chắc là cũng không quen Lương Nguyệt.
Vậy Lương Nguyệt có quen cậu ta không? Thẩm Dị không rõ. Anh hỏi:
“Cậu làm ở Nguyệt Yến?”
“Làm thêm thôi, bán chút rượu.” Khương Bách tự giễu cười, “Không như các anh, ai cũng có công việc hào nhoáng.”
Nụ cười chợt tắt, Khương Bách hỏi: “Cảnh sát, tôi hút điếu thuốc được không? Thèm quá rồi.”
Khương Bách giơ một tay lên, ngón tay khẽ run, là phản ứng sinh lý không thể kiểm soát, không giống đang nói dối.
Thẩm Dị gõ nhẹ lên mặt bàn, không hề che giấu sự quan sát tỉ mỉ, một lúc sau mới nói: “Hút ít thôi.” Giọng điệu mang theo sự bao dung và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bong-cong-trong-trang/5274841/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.