Y Phương ngồi trong phòng của mình,sắc mặt nhợt nhạt,không cần trang điểm,khuôn mặt thất thần,nhìn ra bên ngoài,ánh nhìn vô định, không biết là nhìn hướng nào.
"Nương nương,người đã ngồi đây từ nãy tới giờ rồi,bây giờ cũng đã trễ rồi,người hãy đi nghỉ ngơi đi."Cung nữ thân cận khoác cho Y Phương một áo khoác mỏng để không bị lạnh.
"Ừm."Y Phương đáp bằng giọng mũi,nhưng lại không có tính đứng dậy.
Ngồi thêm một lát nữa,Y Phương mới chầm chậm đứng dậy đi vào bên trong,bây giờ cô ta cảm thấy rất mệt,đầu óc nhức muốn chết,chỉ muốn ngủ một giấc,dẹp bỏ mọi thứ ra sau đầu.
Y Phương nhắm hai mắt lại,không lâu sau đã có thể nghe được tiếng thở đều đều.
***
Sáng ngày hôm sau,Y Phương đi qua tìm Mai quý phi,muốn Mai quý phi nói với hoàng thượng vài câu,giảm nhẹ lại tội cho cô ta.
"Tần thiếp xin thỉnh an Mai quý phi nương nương."Y Phương lên tiếng,nửa điểm ẩn giấu sự hờn giận trong lòng.
Cô ta bị sai khiến thì bây giờ đang gặp tình cảnh khốn cùng,còn người sai khiến cô ta thì lại đang ngồi thảnh thơi uống trà,có phải là quá bất công hay không?
"Ôi,ngươi chẳng phải đang bị cấm túc sao?"Mai quý phi làm bộ,giọng nói không giấu được vẻ mỉa mai,cười nhạo,vui sướng khi thấy người khác gặp họa.
"Nương nương,cầu xin người hãy giúp đỡ tần thiếp."Y Phương cắn răn lên tiếng.
Cô ta cảm thấy vô cùng phẫn uất,nhưng bây giờ người duy nhất cô ta có thể trông cậy vào chính là Mai quý phi.
"Giúp đỡ ngươi?Giúp đỡ ngươi như thế nào đây?"Mai quý phi cười,nói.
Nhìn không ra dáng vẻ là muốn giúp đỡ.
"Nương nương,người hãy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bon-cung-la-hoang-hau/500828/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.