"Đội ơn nương nương."Ngỗ Vân vui mừng không thể tả xiết.
"Ừm."Yên Vi cũng không có gì để nói với người này,lời đã nói cũng đều đã nói,thì nên rời đi thôi.
Bước ra khỏi thận hình ti,Yên Vi nói với Hàn Thu:
"Hàn Thu,ngươi cho người đi giám sát Lưu thái y,dù sao ông ta là người thường khám cho Mai quý phi,biết đâu sẽ có thêm manh mối hay chuyện gì đó chúng ta nên biết.À,tên gì ở phủ nội vụ cùng cung nữ của Hòa thượng tại, anh ta bị dùng hình cũng nặng,cho một thái y túc trực,ưu ái cho anh ta chỗ ngủ tốt,đồ ăn dinh dưỡng để mau hồi phục."
Dặn dò xong,thấy đã đủ,cô không nói nữa.
Hàn Thu phía sau ghi nhớ rồi đáp lại Yên Vi.
***
Yên Vi đi cả ngày cũng mệt mỏi không ít,cô quay trở về Thanh Cát cung,trong đầu chỉ hiện lên một suy nghĩ duy nhất:ăn,ăn,ăn và ăn thôi.
Yên Vi than vãn với hai người đằng sau:
"Hai ngươi,bổn cung đói quá đi."
"Nương nương,về cung sẽ có món ăn ngon cho người."Lệ Chi cười đáp,nương nương đi cả một ngày như vậy,không mệt mới lạ.
Yên Vi đi về trong cung,vừa bước vào bên trong sân,liền thấp thoáng thấy có người ngồi ở phía trước,chỗ bàn cô hay ngồi đọc sách.
Cô nheo mắt nhìn thêm một lần nữa,bóng dáng cao lớn anh dũng hiện lên trước mặt, không cần nói cũng biết là hoàng thượng.
Yên Vi nhìn thấy hoàng thượng,ngay lập tức liền nhớ đến những lần người đã nghi ngờ cô, thậm chí còn la cô nữa.Càng nghĩ,cô càng nhớ rõ mùng một.
À,cô còn nói là sẽ giận hoàng thượng thật lâu thật lâu mà đúng không?
Vậy thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bon-cung-la-hoang-hau/500827/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.