Nếu cô ta không trả được thù này,chết không nhắm được mắt,sẽ không thể nào yên lòng xuống suối vàng.
Y Phương ngậm ngùi đi về cung của mình, khuôn mặt nước mắt đã đầy,vẫn còn đang tiếp tục rơi xuống.
Y Phương cúi đầu,ánh mắt dần dần thay đổi, trở nên âm u hơn,vô hồn hơn.
Cô ta cảm thấy tuyệt vọng vô cùng.
Nhưng bây giờ nếu trả thù thì chắc chắn sẽ chẳng được gì,còn mất nữa.
Cô ta phải lên kế hoạch thật tốt,chuẩn bị thật kĩ.
Mai quý phi chờ đó.
***
Yên Vi ngồi trong cung,cố gắng hoàn thành phần dưới của bộ y phục,nhưng phần này khó khăn hơn cô nghĩ.
Yên Vi làm mới được một lớp của bộ y phục mà đã mệt không muốn nói,cô đặt lớp một qua một bên,ngồi lên ghế gỗ rộng gấp đôi bản thân,than vãn:
"Sao mà khó như thế?"
"Nương nương,hay người đến phường thêu, nói ra ý của người,rồi để cho bọn họ làm?"Hàn Thu thấy chủ tử mình cực nhọc cũng không nỡ,lên tiếng gợi ý.
"Không được không được,như thế còn ý nghĩa gì nữa.Ngươi cứ mặc kệ ta than,than xong ta sẽ tiếp tục làm."Yên Vi xua tay,nhìn ra bên ngoài sân,chọn chỗ nhìn là vườn rau đang lên mầm của cô.
Vườn rau của Yên Vi cũng coi như là may mắn bắt đầu nảy mầm,mấy bữa nay lu bu với bộ y phục,Yên Vi mặc kệ với vườn rau đó,để vườn rau tự sinh tự diệt
Cũng may là có Lệ Chi vẫn còn nhớ tới,thi thoảng buổi tối và buổi trưa sẽ ra chăm sóc cho vườn rau.
Còn về bộ y phục,cô muốn tự tay mình làm một lần cho biết,dù sao thì không biết khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bon-cung-la-hoang-hau/500829/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.