Ta thở phào nhẹ nhõm, kéo tay hắn đi về phía Trường An náo nhiệt nhất:
“Không phải là tốt rồi, đi xem đèn thôi!”
Hội đèn người đông như nước chảy.
Khi Thẩm Yến Trì đi cùng ta mua tranh kẹo đường, Sở Triệt và Phương Minh Châu vừa đúng lúc sóng vai đi tới.
Nhìn thấy ta, lại nhìn thấy nam t.ử bên cạnh ta, nụ cười trên mặt Sở Triệt lập tức đông cứng thành băng.
“Hứa Thanh Chi! Ai cho phép ngươi tự ý ra ngoài!”
Ta bị hắn quát đến rụt người lại, theo phản xạ né sát về phía Thẩm Yến Trì.
Chỉ một động tác nhỏ ấy thôi, đã hoàn toàn châm ngòi cho cơn giận của Sở Triệt.
“Qua đây!” Hắn vươn tay kéo ta, cổ tay lại bị một bàn tay thon dài khác vững vàng giữ c.h.ặ.t.
Thẩm Yến Trì bước lên nửa bước, hoàn toàn che chắn ta phía sau.
“Sở Triệt, Hứa Thanh Chi không muốn đi theo ngươi.”
Sở Triệt như bị giẫm phải đuôi, giật mạnh tay về, cười lạnh:
“Nhị hoàng t.ử, Hứa Thanh Chi có muốn đi với ta hay không thì liên quan gì tới ngươi? Nàng là vị hôn thê của ta, chuyện giữa ta và nàng còn chưa đến lượt người ngoài xen vào!”
“Vị hôn thê?”
Thẩm Yến Trì bình thản nói,
“Nếu ngươi thật sự coi Chi Chi là vị hôn thê, vì sao lừa nàng trong ngày phong tuyết một mình tới Tây Sơn Tự, lại mua chuộc phu xe bỏ nàng giữa đường? Nếu ngươi coi Chi Chi là vị hôn thê, vì sao năm nào cũng cùng nữ t.ử khác dạo hội đèn, còn để nàng lại một mình trong viện vắng Sở gia?
Nếu ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bo-tat-tri-tri-quy/5256473/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.