Ta cứ nghĩ Sở Triệt nhất định sẽ đuổi ta ra khỏi Sở gia.
Không ngờ, hắn lại đứng chờ ta trong tiểu viện.
“Chi Chi, ngày mai ta sẽ cùng nàng tới Tiêu phủ bồi lễ.”
Giọng hắn bỗng trở nên ôn hòa như thuở thiếu thời, khiến ta không quen, nhíu mày đáp:
“Trước tiên, ngươi hãy trả lại gia sản của ta.”
Hắn lập tức nổi giận:
“Hứa Thanh Chi, ta thấy ngươi bị Thẩm Yến Trì mê hoặc mất rồi! Chỗ nào cũng đối nghịch với ta! Trước kia ngươi ngoan lắm, chưa từng cãi lời ta!”
“Sở Triệt, ta là ngốc, nhưng ta cũng là người. Ta biết đau lòng, biết thất vọng, biết tức giận.”
Ta nhìn hắn, nghiến răng nói, “Ngươi luôn khiến ta tưởng mình và Lưu ma ma ở Sở gia ăn chực uống chực, hạ thấp ta để ta nghĩ mình thấp kém hơn người. Nhưng sự thật là ta có tiền, ta vốn có thể có nhà của chính mình.”
“Chi Chi, nơi này chính là nhà nàng. Nànglà vị hôn thê của ta, chúng ta sớm muộn cũng là người một nhà.”
“Không còn nữa.”
Giọng ta không lớn, nhưng kiên định lạ thường,
“Sở Triệt, ta muốn hủy hôn.”
“Hủy hôn?”
Sở Triệt cười ra tiếng, vẻ không dám tin,
“Hứa Thanh Chi, ngoài ta ra, ai sẽ muốn cưới ngươi — một kẻ ngốc?”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Bồ Tát đại nhân sẽ muốn.”
Vẻ bình thản trên mặt Sở Triệt hoàn toàn vỡ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bo-tat-tri-tri-quy/5256474/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.