Ta không nhịn được, khẽ hỏi:
“A Triệt, vậy… huynh đối với ta, có thật lòng không?”
Sở Triệt trầm mặc hồi lâu, như giận dỗi mà ép ra mấy chữ:
“Tất nhiên là có.”
Từ sau ngày đó, số lần hắn tới thăm ta lại nhiều hơn cả nửa năm trước cộng lại, thái độ của trên dưới Sở gia đối với ta cũng trở nên vô cùng vi diệu.
Không còn ai cắt xén phần lệ của ta nữa, than sưởi được đưa tới đầy đủ hơn, cơm nước cũng tinh tế hơn, thậm chí còn có tiểu tư dẫn gánh tạp kỹ vào viện ta diễn xiếc khỉ.
Chỉ là những thứ đã xem qua một lần, xem lại lần thứ hai ta đã chẳng còn mấy hứng thú.
Trong lòng ngược lại càng thêm nhớ Bồ Tát đại nhân.
Hắn hồi cung đã nửa tháng, nhưng chưa từng quên tâm nguyện của ta.
Pháo hoa đêm Đông Chí, chiếc diều thỏ treo trên cây, tấm chăn bông dày đột nhiên xuất hiện trong viện… ta biết, tất cả đều là do hắn sắp xếp.
Chỉ có Bồ Tát đại nhân mới thật sự hữu cầu tất ứng.
Đáng tiếc, ta lại không thể hoàn nguyện.
Không ngờ rằng, hôm ấy trong Ngự Phong Lâu, ta lại gặp Bồ Tát đại nhân lần nữa.
Khi đó Phương Minh Châu đang giận dỗi Sở Triệt:
“Sở Triệt, vì sao huynh lại dẫn theo con ngốc này tới nghe hí?”
“Minh Châu, Hứa Thanh Chi cầu ta mấy lần, thật sự phiền. Dù sao ta cũng bảo nàng ta tự ngồi phía sau, không ảnh hưởng đến chúng ta.”
Hắn tự cho là đã giúp ta thực hiện tâm nguyện.
Lại không hề biết, cảm giác chua xót khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bo-tat-tri-tri-quy/5256472/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.