Một đêm dài bất tận.
Sắc trời mờ mờ, Tiêu Chiến đỡ trán mở mắt ra.
Y ngây ngốc nhìn màn lụa trên đầu mới nhớ ra phải rời giường, cổ tay khẽ động, phát hiện đang nắm thứ gì đó, kéo lên nhìn, là một mảnh vải to bằng bàn tay.
Chất vải mềm mại trơn bóng, phần mép trông rất lộn xộn, giống như bị nắm xé xuống, hoa văn vàng kim bên trên, không cần nghĩ cũng biết là y phục của ai.
Đêm qua Vương Nhất Bác đến...?
Sao ta lại không hay biết...
Đương nhiên y không biết. Đêm qua y nói mê rất lâu, chìm sâu trong mơ không dứt ra được, bắt lấy thứ gì cũng không buông tay, trước khi đi Vương Nhất Bác giật giật vài lần nhưng không tách ra được, trái lại khiến y càng nắm chặt hơn, hắn dứt khoát xé rách đoạn tay áo kia, dứt ra rời đi.
Lý Uy ở bên ngoài, nhìn xong cũng cảm thấy kỳ quái: "Sao điện hạ không gọi nương nương dậy?"
Vương Nhất Bác nói: "Tâm phiền."
Lý Uy sửng sốt: "... Vâng."
Chủ tử này của hắn từ trước đến nay vẫn luôn hỉ nộ vô thường, nổi hứng nói đến là đến. Tự mình lén lút đến đây, nhảy từ cửa sổ vào thăm, thăm xong đi ra còn nói phiền, không ai biết được tại sao lại quay về, cũng không dám hỏi nhiều, tốt nhất là không nói gì cả.
Có điều Vương Nhất Bác cũng chỉ rảnh rỗi vội đến liếc mắt nhìn, rất nhanh phải trở về, không thể có cái gọi là nói chuyện phiếm. Hắn thân là Thái tử, quốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bjyx-chiet-cot/2425404/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.