Ta vừa đi vừa c.ắ.n ngón tay suy tính trở về nhà.
Sạp đậu phụ vừa được cha dọn dẹp xong xuôi vẫn còn đặt trước cửa, chưa kịp đẩy vào trong.
Bên cạnh sạp đậu phụ, một nam t.ử trẻ tuổi áo quần rách rưới, tóc tai bù xù đang nằm đó, chẳng rõ là còn sống hay đã c.h.ế.t.
Thấy vậy, ta vội chạy đến, lay lay người hắn:
"Này, tỉnh lại đi, tỉnh lại đi! Ngươi làm sao thế? Đang yên đang lành sao lại nằm trước cửa nhà ta?"
"Nước... đậu phụ... Ta muốn uống nước, ăn... ăn đậu phụ..."
Đã nửa sống nửa c.h.ế.t rồi mà vẫn còn tơ tưởng đến đậu phụ cơ đấy? Ta không còn cách nào khác, đành chạy vào nhà múc một gáo nước đem ra cho hắn uống, lại nhét thêm nửa cái bánh bao vào miệng hắn:
"Ngươi đến không đúng lúc rồi, đậu phụ bán hết sạch rồi, thôi thì chịu khó ăn miếng bánh bao này lót dạ đi."
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Chàng thiếu niên lạc lối khó khăn nhai hết nửa miếng bánh, vừa định đứng dậy thì lại ngã nhào ra trước mặt ta.
Lúc này ta mới phát hiện, sau lưng hắn có một vết thương to bằng miệng bát.
Ta chẳng có kinh nghiệm cứu người gì cả, chỉ nhớ lúc nhỏ bị trầy da, cha thường hái mấy lá tiểu kế (cây cỏ gai) mọc quanh sân, giã nát rồi đắp lên vết thương để cầm m.á.u và hạ sốt.
Ta bèn đi hái vài lá tiểu kế, giã nát đắp lên vết sẹo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-dich/5268149/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.