Ta cứ ngỡ mình đã định thân với Tống T.ử Thanh, hắn đối xử với ta lại ôn hòa lễ độ, Tống mẫu cũng là người hiểu chuyện, gia đình tốt như vậy tìm đâu ra cơ hội thứ hai? Chờ ngày sau Tống T.ử Thanh đỗ tiến sĩ, biết đâu ta còn được làm quan phu nhân, giờ có khổ chút thì đã thấm tháp gì?
Nào ngờ đâu, vừa hết tang kỳ của Tống T.ử Thanh, khi cha ta tìm đến nhà bàn chuyện cưới xin thì Tống mẫu lại giật mình kinh hãi.
Bà ta nói rằng khi Tống gia gặp nạn, bà sợ Tống T.ử Thanh sau này khó bề cưới vợ nên đã cùng nhà mẹ đẻ giao ước, hứa hôn Tống T.ử Thanh với cô biểu muội bên nhà dì.
Bà ta chẳng hề hay biết Tống lão gia ở bên ngoài cũng đã định hôn cho con trai.
Cả hai đều là lệnh cha mẹ, chọn bên này bỏ bên kia đều khó xử. Bên này hàng xóm láng giềng đều biết ta và Tống T.ử Thanh đã định ước, bên nhà mẹ đẻ Tống mẫu cũng đã sớm chuẩn bị gả con gái.
Bàn đi tính lại, cuối cùng chẳng còn cách nào khác, đành theo lời Tống mẫu: cưới cả hai vợ cùng ngày, gọi là "bình đích", sau này con cái sinh ra đều được tính là đích xuất của Tống gia.
Trong lòng ta vẫn cảm thấy chuyện này không ổn, nhưng cha ta khuyên nhủ: Biết bao công t.ử quyền quý cưới vợ hiền rồi vẫn nạp thiếp xinh, lại vì phân chia thê thiếp mà khiến gia đình xào xáo.
Tống gia chịu để con làm đích thê, đó đã là kết quả tốt nhất rồi. Nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-dich/5268148/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.