Một tiếng sau, Thẩm lão gia mang theo vài tên đàn em vào phòng ký túc xá.
Đám người rầm rầm bước lên lầu, đẩy cửa ra.
Thẩm Cẩm Trạch nửa sống nửa chết nằm trên giường, nghe được tiếng mở cửa, y liều mạng dùng chút sức lực cuối cùng ló đầu nhìn thoáng qua, thấy đám người Thẩm lão gia, mặt y liền tái nhợt, ẩn ẩn màu xanh phẫn nộ.
Thẩm Cẩm Trạch nghiêng đầu sang chỗ khác, hung tợn trừng mắt Tô Bắc
Tô Bắc dưới ánh mắt hung ác của y, bình tĩnh chào hỏi Thẩm lão gia.
Tiếp, Thẩm lão gia vung tay lên, hai tên đàn em lập tức tha Thẩm Cẩm Trạch từ trên giường xuống.
Theo tính cách Thẩm Cẩm Trạch, không có khả năng y sẽ ngoan ngoãn cho người bài bố, miệng y không ngừng phát ra âm thanh chửi bậy: “Con mẹ nó, cách xa lão tử một chút, tao thao, lão tử mà mày cũng dám đụng? Cút con mẹ mày đi…”
Loại từ ngữ không sạch sẽ, cuồn cuộn phun ra từ miệng y.
Hai tên đàn em bị mắng, giống như không hề để tâm, tựa hồ cái gì cũng không để ý.
Thẩm Cẩm Trạch mắt thấy mình sắp bị tha xuống, y kêu la lên bằng bất cứ giá nào: “Tao thao, Tô Bắc, mày chờ đó, lão tử nhất định phế mày. Thẩm Băng Quyền, lão tử không cần ông quản, ông cùng đám chó này mau cút đi.”
Cái tên Thẩm Băng Quyền có lẽ là danh tính của vị Thẩm lão gia này đi.
Tô Bắc nghe tới ê răng, tên Thẩm Cẩm Trạch này cái gì cũng dám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-thai/2113026/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.