Ban đêm, Tô Bắc được hai ông bà an bài ngủ trong căn phòng của người chú mà cậu chưa từng gặp mặt.
Chăn đệm tản ra một loại hương vị thật lâu không tiếp xúc với ánh mặt trời và hơi người, có chút ẩm ướt. Loại hương vị này không quá nồng, nhưng cũng đủ khiến người ta ngủ không yên giấc.
Nửa đêm, cậu trở mình, khiến tấm gỗ thường vang lên tiếng chi nha chi nha. Trong đầu cậu giống như choáng váng, trầm trọng lại hỗn loạn.
Chuyện phát sinh hôm nay như chiếu lại một lần nữa trong đầu. Ngón tay biến thái tựa hồ đang chạm vào làn da cậu, chưa từng rời khỏi, làm thân thể cậu cứ nóng lên rồi lạnh đi trong chốc lát.
Đến cuối cùng, Tô Bắc mệt mỏi nhu nhu mắt, đêm nay thế nào cũng mất ngủ.
Cậu bỏ tấm chăn quấn trên người ra, mở rộng tứ chi.
Trấn nhỏ ban đêm, nhiệt độ thấp hơn so với H thị.
Mắt Tô Bắc nhìn cửa sổ nửa khép nửa mở. Ánh trăng nhạt nhẽo chiếu vào, bóng ma hiện lên khiến cậu bừng tỉnh khỏi cảnh trong mơ. (?)
Một cái bóng trèo lên cửa sổ, tiếng than nhẹ quanh quẩn vang lên lúc gần lúc xa.
Trong lòng Tô Bắc căng thẳng, đừng nói là ‘Bạn tốt’ tìm tới đi?
Da đầu cậu run lên nhìn chằm chằm bóng ma, từ từ ngồi dậy, vuốt vuốt mép giường, kiễng chân hướng cửa sổ đi tới, thân thể cậu núp sau cửa sổ nửa khép, ló đầu dò xét địa phương phát ra âm thanh.
Chờ cậu nhìn rõ bóng ma kia, Tô Bắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-thai/2113025/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.