Chỉ cách vài chục bước đi, không xa, nhưng lại rất gian nan.
Tô Bắc cảm thấy mình bị như ma quỷ dụ dỗ, bước từng bước một, cơ thể tự động điều khiển, dần tiến vào nơi âm u đen tối kia.
Căn nhà trông không khác gì những nhà bên cạnh.
Bám bụi, loang ổ, cổ xưa, tản ra một hơi thở thê lương ở tuổi xế chiều.
Tựa như lúc Tô Bắc nhìn thấy hai vị người già hôm nay.
Tô Bắc đi tới gần biến thái.
Cậu có thể cảm thấy nhiệt độ tỏa xung quanh người anh, còn có hơi thở của anh, rất quen thuộc, đầy sức dụ hoặc.
Chân trái Tô Bắc bước vào cửa, chung quanh cậu liền lâm vào một mảnh hắc ám [bóng tối].
Bóng đèn ố vàng treo giữa không trung vốn đang phát ra ánh sáng, chỉ trong chớp mắt, vô thanh vô tức [không một tiếng động] tắt ngủm.
Tô Bắc cả kinh, trong hốt hoảng, chân trái vừa mới chạm đất lập tức rụt về, thân thể xoay ngược lại, muốn lập tức trốn đi.
Còn chưa chạy được bao nhiêu bước, cả người liền bị vấp té.
Thân thể cậu hung hăng ngã xuống, mắt thấy sắp cùng mặt đất tiếp xúc thân mật.
Ngay lúc đó, biến thái phi thường nhanh nhẹn vươn tay, vòng lấy eo Tô Bắc, từ phía sau kéo cậu lại.
Lưng Tô Bắc đập mạnh vào ***g ngực của anh.
… Tô Bắc quay đầu, hung tợn trừng mắt nhìn người khẽ cúi đầu, mỉm cười nhìn cậu – biến thái.
Vừa nãy thứ làm cậu vấp té, chính là chân biến thái.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-thai/2113024/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.