Lúc Tô Vận Thành gọi điện tới, cậu đã sớm đoán được.
Từ lúc cậu đem chuyện có liên quan đến chú Tô Hưng Thành nói cho ba, Tô Bắc đã chờ tới ngày này.
Cậu đi theo ba, tới nghĩa trang, đứng trước phần mộ Tô Hưng Thành.
Mộ bia màu trắng, tấm di ảnh người đàn ông nở nụ cười câu nệ mơ hồ bị gió ăn mòn.
Tô Vận Thành nhìn tấm di ảnh, qua một hồi lâu, ông mới gật đầu.
“Là hắn, là hắn.” thanh âm Tô Vận Thành run rẩy nói.
Tô Bắc yên lặng nghe.
Sau khi kích động, Tô Vận Thành bình ổn tâm tình kích động: “Ba phải về nhà một chuyến, đem việc này nói cho cô chú, bọn họ đã tìm Hưng Thành hơn hai mươi năm.”
Nghe thế, Tô Bắc chen vào: “Con cùng ba trở về.”
Tô Vận Thành nhíu mày, “Một tiểu bối như con đi theo làm gì, đừng rãnh rỗi không có việc làm thì can thiệp vào.”
“Ba, chuyện này đối với con rất quan trọng, với lại, chú là do con tìm được, con có thể đem quá trình tìm chú cho ông bà [cha mẹ Tô Hưng Thành] nghe.” Tô Bắc kiên định nhìn ba nói.
Tô Vận Thành nhìn đứa con đang nghiêm túc.
Bộ dáng nguyên bản non nớt, lại hiện vẻ đàn ông trưởng thành kiên nghị cùng trầm ổn.
Trong lúc mình không biết, đứa con này đã trưởng thành, có bí mật không cho người ba này biết, cuộc sống sinh hoạt không rõ ràng.
Tô Vận Thành đột nhiên thấy tiếc nuối, hơi áy náy.
Nhiều năm xem nhẹ đứa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-thai/2113023/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.