Tô Bắc đeo kính bảo hộ, tay cầm súng trường được đặc chế.
“Ném–” Cậu nhẹ nhàng hô một tiếng, nheo mắt trái, nhìn chằm chằm ống ngắm, một đĩa bay phóng lên không trung, đoàng một tiếng, phản lực của súng trường đập lại khiến cậu đau tới nhíu mày.
Gần đây Tô Bắc mê một trò chơi — Bắn đĩa bay.
Diện tích hoa viên ở đây rất lớn, cộng thêm chỗ này có rất nhiều công cụ ‘giải trí’.
Tô Bắc luyện tập suốt ba ngày, đến nay vẫn chưa bắn trúng mục tiêu.
Cậu kiên nhẫn mười phần, trừ bỏ ăn cơm, ngủ, thời gian còn lại đều luyện tập tại sân bắn.
Tô Bắc thuần thục bỏ thêm mấy viên đạn vào súng trường.
“Ném–” Tô Bắc hô một tiếng, nhìn ba cái đĩa bay phóng lên không trung, Tô Bắc nhanh chóng giơ súng lên, đoàng đoàng đoàng, liên tục bắn mấy lần, thẳng đến khi bắn hết số đạn trong súng.
Vài tiếng nổ vang lên không trung, Tô Bắc buông súng trường xuống, tháo đồ bịt tai xuống, không kiên nhẫn hất tóc ra sau.
Có chút tiến bộ, nhưng vẫn còn quá kém.
Tô Bắc bỏ kính xuống, đem súng trường đặt trên bàn.
Trên bàn có rất nhiều loại súng, súng trường, súng lục,… và một hộp đạn.
Tô Bắc cầm một cây trong số đó, động tác tháo ráp dễ dàng.
Hơn mười giây sau, súng lục vốn nguyên vẹn bị cậu cởi thành từng linh kiện, loại súng lục dùng riêng cho đĩa bay cùng loại súng lục bình thường có sự khác nhau rất lớn, đường kính nhỏ, sức nặng nhẹ.
Cậu nhanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-thai/2113022/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.