Tô Bắc cảm thấy Thẩm Cẩm Trạch tuy vừa kiêu ngạo lại táo bạo, lời nói ra vô cùng bẩn tai, nhưng những hành vi này đều nằm trong phạm vi kiểm soát. So với việc có một người trực lai trực vãng* đối địch với mình, thì một người âm hiểm bỉ ổi, luôn kề dao sau lưng thì đáng sợ hơn nhiều.
(*) ngay thẳng, chính trực, không nham hiểm thủ đoạn.
May mắn y không làm chuyện gì khác người, chỉ đơn giản quay ánh mắt phun lửa về phía Ngô Thiệu, khiến người nào đó bắt đầu chột dạ.
Tô Bắc âm thầm thở dài trong lòng, không né tránh đường nhìn của Thẩm Cẩm Trạch.
Thẩm Cẩm Trạch nhấc bước dài, khuôn mặt đẹp trai đỏ bừng, chỉ cần dùng hai ba bước đã vọt tới chỗ bọn họ.
Hai tay y hung hăng vỗ trên mặt bàn.
Cốc giấy, thức ăn thừa trên dĩa lăn vòng vòng rồi rơi xuống đất.
Ngô Thiệu có chút ngồi không yên, hắn chế trụ tay Thẩm Cẩm Trạch: “Cậu lại phát điên cái gì?”
Thẩm Cẩm Trạch cười nhạo một tiếng: “Ngô Thiệu, anh thật sự không biết tôi đang phát điên chuyện gì sao?”
Âm thanh Ngô Thiệu hạ thấp nhiệt độ: “Chuyện chúng ta đã nói rõ ràng.”
Thẩm Cẩm Trạch hất tay Ngô Thiệu ra.
Khi y ngẩng đầu, khuôn mặt ửng hồng khôi phục màu sắc trắng nõn, y vươn ngón tay thon dài luồng vào tóc mình, động tác tao nhã mang theo vẻ quyến rũ mờ nhạt.
“Ngô Thiệu, anh con mẹ nó nhìn rõ ràng cho lão tử, lão tử có bảo đến tìm anh sao?” Thẩm Cẩm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-thai/2113027/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.