Cái gọi là mua bán, chính là có mua mới có bán.
Ngươi nhìn đi, tiền vẫn được trả cho dù mức giá trên trời có được đưa ra thì vẫn giữ nguyên không đổi, không có buôn bán thì sẽ không có gian lận, mà không có gian lận thì ắt chẳng đạt được lợi ích lớn nhất của con buôn và cũng không phải là dân buôn bán chuyên nghiệp. (1)
Vào lúc Tô Bắc đưa ra yêu cầu kí giấy bán mình, cậu bị vây trong tình thế khó khăn.
Lông mi thanh tú của Chu Phỉ Thạch liễm khởi, ánh mắt long lanh đầy tà nghễ.
Tô Bắc dưới ánh mắt của y mà run sợ cả người.
… Thứ hormone nồng đậm của giống đực đang phát ra từ người Chu Phỉ Thạch là chuyện gì a!
Cậu thậm chí còn không dám nhìn thẳng vào y.
Mặt Tô Bắc không chút thay đổi, tận lực không để người ngồi đối diện phát hiện ra tâm tình dao động của mình.
Chu Phỉ Thạch ngồi sau cái bàn làm việc lớn, xoay tới xoay lui trên ghế dựa, có khi lại dừng ánh mắt trên người Tô Bắc, phát ra một tiếng cười nhạo.
Qua một lúc lâu, Tô Bắc dần hoài nghi có phải Chu Phỉ Thạch hôm nay uống nhầm thuốc hay không.
Nếu không, sao lại có phản ứng quỷ dị như vậy.
Thêm một lúc nữa, Chu Phỉ Thạch rốt cuộc đứng dậy, lấy điện thoại trên bàn gọi ai đó.
“Tô Bắc, anh không định giải thích nguyên nhân vì sao lại làm như vậy?” Chu Phỉ Thạch vừa đợi điện vừa hỏi cậu.
“Không…” Tô Bắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-thai/2113010/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.