Một hồi hỗn chiến, tình huống đại khái rõ ràng.
Mao Thất mang theo một đám gia hỏa sức chiến đấu kém cỏi, hù dọa người khác thì có thể, nhưng khi đối mặt với những người sớm dãi nắng dầm mưa, thì kém hơn nhiều.
Huống chi, công ty của anh em họ Chu trước giờ chỉ tuyển những thành viên tinh anh.
Khi đánh nhau dùng nhanh, độc, chuẩn làm mốc, chỉ cần một chiêu cũng có thể đem người đánh đến mơ mơ hồ hồ.
Sau khi Mao Thất bị một trận no đòn, bọn thuộc hạ ném gã xuống dưới chân Chu Bàn Thạch.
Chu Bàn Thạch dùng mũi dày da bóng lưỡng đá đá vào mặt gã: “Mao Thất, không phải lúc nãy mày oai phong lắm sao? Bây giờ còn không bằng một con chó.”
Mao Thất phun ra một ít máu, trở mình liếc hắn, vẻ mặt đầy khinh thường.
Chu Bàn Thạch vươn tay ra hiệu, lập tức có hai tên thuộc hạ bước tới, hung hăng nhấc cơ thể xụi lơ của gã lên tấu mạnh hai quyền, Mao Thất ăn đau, quỳ chống dưới đất, không ngừng nôn khan.
“Chi cần đem kẻ cầm đầu phía sau nói ra, tao sẽ tha cho mày.”
Ngón tay thon dài của Chu Bàn Thạch kẹp một điếu thuốc, miệng thổi một làn khói trắng vào không khí.
Giơ tay nhấc chân, mỗi hành động đều mang theo vẻ phong lưu tà mị.
Mao Thất là một khối xương cứng, cho dù bị đánh hộc máu cũng sống chết không chịu khai ra kẻ cầm đầu, không còn biện pháp, đành phải từ phía đàn em của gã tìm kiếm chút tin
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-thai/2113009/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.