(*) ác một cách nham hiểm
Một giây trước, Tô Bắc dành toàn bộ tinh thần đề phòng Chu Bàn Thạch đang muốn nổi bão.
Một giây sau, Chu Bàn Thạch bóp mạnh điếu thuốc lá đang hút giữa chừng rồi quăng mạnh xuống đất, sau đó âm trắc* nhìn Tô Bắc.
(*) Từ chỉ thanh của những từ ký âm bằng những chữ có dấu sắc, hỏi, ngã, nặng.
Bị hắn dùng ánh mắt nhìn chằm chằm làm lưng Tô Bắc phát lạnh, không được tự nhiên hướng bên cạnh nhích nhích qua.
Chu Bàn Thạch cười lạnh buốt: “Tưởng rằng cứ đi theo chúng ta là giỏi rồi? Tôi đây không ngại truyền đạt kiến thức cho cậu, đến lúc đó không cần bị dọa sợ, ở trước mặt người khác tiểu trong quần.”
Bỏ lại những lời này, Chu Bàn Thạch quay người bỏ đi.
Sắc mặt Tô Bắc trắng bệch.
Chu Phỉ Thạch yên lặng không tiếng động đi tới bên người cậu: “Hiện tại hối hận còn kịp.”
Ánh mắt y có chút phức tạp, âm lãnh mà ảm trầm*.
(*) Vẻ tối tăm, không sáng sủa — Chỉ sự thất vọng.
Tô Bắc trầm mặc lắc đầu, ý bảo cậu nhất định không thay đổi quyết định.
Chu Phỉ Thạch phát ra một tiếng thở dài không hợp với tuổi của y.
Thân thể thon dài cao ngất giống như thanh trúc, y đi ngang qua Tô Bắc, chỉ để lại một câu: “Đuổi kịp.”
Kiến trúc này của Chu thị, người bên ngoài không biết gì, nhìn vào sẽ cảm thấy đây là một xí nghiệp hạng trung.
Nhưng khi càng lên tầng cao hơn, họ sẽ phát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-thai/2113008/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.