Vào thời điểm hạ bút ký tên, trong lòng Tô Bắc sinh ra một loại cảm giác ‘Phong tiêu tiêu hề dịch thủy hàn*’, một loại cảm giác quỷ dị.
(*) Dịch: Tráng sĩ một đi không trở về [theo wiki]
Phảng phất như lúc này không phải cậu đang ký giấy bán mình mười năm, mà là giấy sinh tử.
Tô Bắc mang tâm tình vặn vẹo, đứng đắn viết ra hai chữ trông thanh tú nhã nhặn trên tờ giấy.
Tiếp, cậu đem tờ giấy đặt trên bàn, trước mặt người đang kéo khóe miệng cười nhìn cậu – Chu Phỉ Thạch.
Theo tính toán của Tô Bắc, cái mười năm kia bao gồm bốn năm đại học của cậu.
Vừa đi học, vừa phải đến công ty Chu thị đi làm.
Lúc Tô Bắc nhìn ra điều này, trong lòng đầy ác ý thống khoái.
Anh mày ghi danh vào trường đại học cách H thị ba ngàn km, trừ khi phát minh ra cửa xuyên nhanh, thì không có khả năng bắt cậu làm việc cho Chu thị.
Nghĩ tới Chu Phỉ Thạch cũng có ngày tính sai, Tô Bắc nhịn không cười nâng miệng cười.
Bây giờ đã vào hè, thời tiết đóng đến mức vũng nước trên mặt đất qua một lát sẽ bốc hơi khô cằn.
Tô Bắc mạo liệt nhật (?),đi đến địa điểm đã hẹn với Lâm Lâm.
Vừa mở cửa thủy tinh ra, một cỗ không khí lạnh lẽo tràn ra khiến lỗ chân lông cao thấp toàn thân cậu thu lại.
Lâm Lâm ngồi bên cửa sổ, mặc bộ quần áo công chúa màu trắng, trên mặt thực sạch sẽ.
Nhìn qua có chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-thai/2113011/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.