Tô Bắc tận lực làm chính mình biểu hiện ra vẻ trấn định, thế nhưng lòng bàn tay ướt đầy mồ hôi đã tố cáo cậu đang căng thẳng.
Có lẽ vì do quan đến nghề nghiệp, cho dù chỉ mặc thường phục, nhưng trên người Lôi Thiên vẫn tản ra ẩn ẩn uy nghiêm.
— Đây chính là bộ dáng mà đàn ông nên có.
Ngón tay thon dài của Tô Bắc đặt trên tay cầm của tách, nhẹ nhàng thổi mạnh.
Cậu suy xét trong chốc lát, ngẩng đầu, trên mặt có chút sợ hãi không yên nhìn Lôi Thiên, ấp a ấp úng nói:” Lôi sư huynh, tôi biết những chuyện học sinh ở trong trường đã làm, tôi nghĩ nên nói ra với anh.”
Ánh mắt Lôi Thiên lập tức sắc bén lên, hắn gật đầu, dùng ánh mắt cổ vũ Tô Bắc.
Cậu giả vờ do dự một lúc, trong mắt lóe ra, cuối cùng ngẩng đầu với ánh mắt kiên định.
Tô Bắc cẩn thận từ trong quần lấy ra một cái túi, bên trong có ba viên thuốc màu đỏ, cậu đem cái túi để trên bàn, đặt trước mặt Lôi Thiên.
Sắc mặt Tô Bắc tái nhợt không còn một tia máu:” Lôi sư huynh, đây là thứ bạn học của tôi cho.”
Đối với hành động thình lình của cậu, Lôi Thiên tựa hồ không hề giật mình.
Hắn cầm lấy cái túi nhỏ, đem ba viên thuốc kia đổ ra, nghiền nát một trong ba viên đã được bao con nhộng, Lôi Thiên lấy ngón tay đụng vào một ít bột, vươn đầu lưỡi liếm liếm.
Tô Bắc sợ hãi nhìn vẻ mặt trấn định của hắn.
Lôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-thai/2112990/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.