Trong mắt Tô Bắc phủ đầy tơ máu, cả một đêm ‘bôn ba’ khiến cậu phi thường mệt mỏi.
Nhưng lúc này, trong lòng cậu lại hưng phấn cực độ.
Trước không nói máy theo dõi có thể phát huy tác dụng hay không, chỉ nghĩ tới việc bày ra một kế hoạch, hơn nữa còn đem kế hoạch này thật sự thực thi, điều này khiến cho cậu bỗng có một loại cảm giác thành tựu khó hiểu.
Công nghệ cao thật sự là thứ tốt, Tô Bắc trong lòng cảm thán một câu.
Máy theo dõi sử dụng lượng pin cũng không nhiều, cho nên cậu có thể tùy thời mở ra.
Kế hoạch này tuy có chút ý tứ cầu may, bất quá lấy năng lực trước mắt của Tô Bắc, cũng chỉ có thể như vậy.
Khu dạy học người đến người đi, mà máy theo dõi không phải đều được trang bị đầy đủ ở mọi ngóc ngách, rốt cuộc Tô Bắc chỉ có thể đến nhà kho lấy một cái, còn những nơi khác, chỉ đành bất lực.
Cậu ngồi bên cửa sổ, ánh nắng bên ngoài tươi sáng, hồn nhiên chói lóa, vài học sinh chơi bóng rổ rơi đầy mồ hôi.
Tô Bắc nhìn cảnh đó có chút nhập tâm.
Một lát sau, tâm tình của cậu đột nhiên thoải mái hơn.
Ánh nắng ấm áp như vậy, dễ chịu như vậy, ngay cả hạt bụi đều tự tại vũ động trong không khí.
Còn có cái gì là không thể buông đâu? Đây chỉ là tạm thời.
Tô Bắc nhìn màn hình notebook.
Chất lượng hình ảnh cũng không thể nói là rõ ràng, bất quá cũng đủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-thai/2112991/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.