Tô Bắc tựa vào lan can làm bằng sắt, những tán cây trên đỉnh đầu vươn ra vừa khéo chắn đi ánh nắng.
Di động vang lên ong ong, chấn động sự yên tĩnh buổi trưa.
Hô hấp nhẹ nhàng của Tô Bắc lập tức dồn dập lên, đã qua ba ngày.
Từ lúc cậu bị biến thái mang đi dự một cuộc họp mặt kì lạ, anh ta vẫn chưa liên lạc với cậu, mà Tô Bắc đương nhiên sẽ không chủ động đem chính mình dâng lên.
Cậu lấy ra di động, ở trên màn hình ấn vài cái, sau đó mở ra tin nhắn:
— Trong vòng ba ngày hoàn thành nhiệm vụ thứ hai.
Khóe miệng Tô Bắc thoáng trừu, biến thái lại nổi điên đi?
Ba ngày xong nhiệm vụ? Anh ta sao không thẳng thắn bảo cậu đi tự sát luôn cho rồi?
Tô Bắc vốn đang cảm thấy ánh nắng buổi trưa thật ấm áp, toàn thân đột nhiên rét run, cảm thấy xương cốt của mình đều đang nhiễm khí lạnh.
Cậu phân tích tình thế trước mắt.
Cuối cùng, chán nản thừa nhận sự thật, cậu chỉ có thể lựa chọn con đường hoàn thành nhiệm vụ này.
Nhưng là tình huống trong trường học, Tô Bắc cũng chỉ là biết được một chút.
Ở một cái hồ lớn như vậy mà muốn bắt cá, ai biết được sẽ đụng đến một con cá nhỏ hay là một con cá mập.
Tô Bắc trầm mặc suy nghĩ trong chốc lát, cậu cảm thấy chính mình nên làm cái gì đó.
Cậu ngoan nhẫn tâm (?),trên bàn phím ấn vài cái, gửi đi một cái tin nhắn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-thai/2112989/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.